Trưởng thành rồi hãy yêu em nhé, một ngày nào đó, khi em đủ lớn, nếm trải đủ ngọt bùi của cuộc sống, đi qua hết những chênh vênh, bước qua hết những dông dài, em sẽ trưởng thành trong cả tình yêu. Sẽ có lúc em tưởng chừng như mình có thể sống chẳng cần một ai. Như chờ rồi tình sẽ đến, người đàn ông của cuộc đời em sẽ xuất hiện, nhẹ nhàng hát em nghe một khúc tình ca bình yên và hạnh phúc…

Tình yêu sẽ đến vào một lúc nào đó không hề báo trước, theo một cách nào đó không giống ai và tùy vào cảm nhận của từng người. Có thể sẽ là những tình yêu của thời học trò, cái tuổi mà học hành được lấy làm trọng, những rung động đầu đời thập thò giấu nhẹm. Có thể sẽ là những giây phút nông nổi của tuổi trẻ đôi mươi, sống và yêu điên cuồng như chẳng kịp thắm lại lần hai trên đôi má hồng. Nhưng cũng có thể, những rung động sẽ gõ cửa con tim em ở cái tuổi trưởng thành, khi đủ lớn khôn, đủ va vấp và thấu hiểu. Tình đến vào bất kỳ giai đoạn nào của cuộc đời, đều gọi là tình yêu. Nhưng em biết không, tình yêu đâu thể nào vội vã. Em cần thời gian, để lớn lên thêm, để tự lo lắng và tự chịu trách nhiệm cho bản thân mình trước khi chịu trách nhiệm về cuộc đời của một ai khác. Lúc đó, em trưởng thành rồi, em sẽ biết em mong gì ở tình yêu?

Ở tuổi trưởng thành, em đã đôi lần bước qua những cuộc tình, đôi khi chóng vánh như một con gió tưới mát tuổi thanh xuân, có khi lại sâu nặng như một phần không thể quên của ký ức. Là khoảnh khắc em xiêu lòng trước ánh mắt của một người để rồi cả đêm thao thức không ngủ được, là yêu một ai đó bằng những cảm xúc bản năng nhất, chân thật nhất, cứ ngỡ người đó là tất cả của cuộc đời mình. Em cũng đã bước qua cái cảm giác sung sướng trước lời yêu ngọt ngào, bối rối của cái chạm tay đầu tiên hay giây phút giận hờn vu vơ được dỗ dành bằng những cánh hoa hồng hay viên kẹo ngọt, những giây phút chông chênh, những tổn thương nằm sâu trong lòng của những tàn dư sau một cuộc tình…Tuổi trẻ không ai cấm em yêu và khao khát được yêu. Còn trẻ là còn sống như chưa từng được sống, là tuổi để trải nghiệm, nhưng khi em trưởng thành rồi, tất cả sẽ qua hết.

Ở những tuổi trưởng thành, một cô gái đều giữ trong lòng những gai góc nhất định. Em ngán ngẩm những cuộc tình vội vã đến vội vã đi, em lao đầu vào công việc khi nhận ra tiền bạc là khó kiếm và quan trọng để tự lo lắng cho bản thân mình. Em dè chừng với mọi thứ xung quanh, cẩn trọng với những lời mật ngọt của những chàng trại xế hộp, nước hoa và biết cách dùng tiền. Em nhận ra thời gian là không đủ cho em học, làm việc, chăm sóc cho chính mình… Em bỏ lại sau lưng những cuộc vui dang dở, tự chọn cho mình một góc khuất an yên nơi quán vắng, bản ballad nhẹ dìu chầm chậm tan trong vị đắng của ly rượu mạnh.

Em cứ nghĩ mình đủ mạnh mẽ để sống không cần một người đàn ông chở che. Cô đơn mãi rồi thành quen, em cảm thấy tự tại với cuộc sống hiện tại, mọi thứ đi theo một lối mòn, ngại thay đổi. Em cảm thấy sợ hãi khi một ai đó đến gần, vì cảm thấy mọi thứ nhàn nhạt, nhàm chán, lặp lại như một bản copy. Càng lớn, chúng ta càng phải đối mặt với một cuộc sống độc lập, học cách nhốt mình vào một cái hộp do chính mình tạo ra. Hành trình lớn lên là hành trình đơn độc. Đôi khi những mệt mỏi của cuộc sống đè nặng lên tâm trạng, em thường tụ tập một chút với những người bạn cũ hoặc ngồi một mình ở bar. Em cứ nghĩ đó là cách để tận hưởng tự do, tận hưởng những khoảnh khắc mà sự cô đơn mang lại.

Nhưng cuộc sống không ai là có thể sống một mình mãi mãi. Bạn bè dần dà đã tìm cho mình những bến đỗ của hạnh phúc. Len lỏi trong những lúc nào đó, em đôi khi cảm thấy chạnh lòng, nhưng chỉ thoáng qua thôi. Đã không còn nữa cái thời yêu cuồng sống vội, nên em cứ bình thản sống cho thật tốt với những điều em đang có ở hiện tại. Chẳng vội vàng, vì trưởng thành rồi, em chẳng mong một người em lựa chọn vội vàng khi quá cô đơn, mà em mong một tình yêu đúng nghĩa bình yên sẽ đến.

Trưởng thành rồi hãy yêu cô gái nhé!

Trưởng thành rồi em không đặt quá nhiều tiêu chí để lựa chọn một chàng trai. Mong muốn một tình yêu bình dị đến lạ lùng thôi thúc em tìm cho mình một cảm giác an toàn khi ở cạnh một ai. Một người đàn ông trưởng thành và chính chắn thật sự. Cửu Bả Đao từng nói: “Điều tàn khốc nhất của tuổi trưởng thành là một người con gái luôn luôn chững chạc hơn một đứa con trai bằng tuổi”. Không phải một người đàn ông xa hoa lịch lãm, mùi boss đắt tiền hay siêu xe đưa đón em hằng ngày, nhưng người đàn ông đó biết trân trọng giá trị của chính em. Em không cần những món quà đắt tiền, những lời ngọt ngào hay những giây phút lãng mạn, thay vào đó là những khoảnh khắc yên bình bên cạnh nhau, dành cho nhau những sự quan tâm vừa đủ. Là khi cần một bờ vai để tựa vào mỗi lúc muốn khóc, là có ai đó xuất hiện giữa cơn sốt 39 độ lúc nữa đêm. Anh không thường đăng hình em lên facebook, instagram hay tài khoản twitter nhưng sẽ nắm tay em thật chặt giữa đường đông người.

Cuộc sống sẽ không bị thay đổi quá nhiều vì sự xuất hiện của một ai đó trong cuộc đời mình. Em không phải mua thật nhiều quần áo đẹp và mỹ phẩm để thật hoàn hảo mỗi lần xuất hiện trước mặt anh. Vì trưởng thành giúp em nhận ra một chàng trai không thể yêu một cô gái vì vẻ đẹp bên ngoài của cô ấy, nó chẳng thể mang lại cho họ hạnh phúc. Em cũng không cần phải sắp xếp thời gian dành cho công việc và cân đo cho những cuộc đi chơi với anh. Em không cảm thấy mất tự do cho những khoảng trống của bản thân mình, khi cả hai dành cho nhau những riêng tư vừa đủ. Em có thể uống thật say trước mặt anh để bao ưu phiền của cuộc sống được tuôn ra, vì em biết anh sẽ đưa em trở về nhà, dù có khuya như thế nào. Em không hôn anh thật sâu mà chỉ lặng lẽ ôm tấm lưng rộng và ấm của anh, hít hà mùi dầu tắm quen thuộc và dễ chịu. Nhiều khi chỉ là nằm cạnh nhau, cả một khoảng không trở nên tĩnh mịch, chỉ cần im lặng nghe tiếng tim đập từng nhịp đều đặn, thấy cuộc sống yên bình đến lạ. Em cũng không dành thời gian để nhớ nhung, lo lắng, thắc mắc giờ này anh đang làm gì, đang ở đâu, với ai? Khi tình yêu đủ trưởng thành, đủ chính chắn, con người ta dành cho nhau một sự tin tưởng tuyệt đối, khi nhớ đến một điều gì đó về người đàn ông này, bản thân bất giác mỉm cười. Nhắn cho nhau một cái tin, em ăn chưa? Chỉ cần là chưa ăn, anh sẽ có mặt với đồ ăn tối ngay sau đó. Đôi khi giản dị như một tin nhắn khi cảm thấy nhớ một người bảo rằng em thương anh quá à và nhận lại một tin nhắn anh thương em còn nhiều hơn thế, khẽ mỉm cười, thất sến súa làm sao nhưng biết nó là thật lòng, là chân thật nhất. Tình yêu ở tuổi trưởng thành, em mong cho mình một tình yêu bình dị, an yên…

Người ta không cần phải có một lý do để yêu thương một người nào đó thật nhiều. Tình yêu vốn xuất phát từ sự chân thành. Trưởng thành có thể giữ trong lòng những gai góc, nhưng đủ lý trí để yêu một người đàn ông thật sự yêu mình, yêu con người thật của mình, yêu tất cả những gì mình có chứ không phải yêu một hình bóng khác trong chính bản thân em. Trưởng thành có thể không còn những hứng khởi như lúc mới yêu lần đầu, nhưng đủ da diết để có một cuộc tình trọn vẹn những xúc cảm giản đơn.

Trưởng thành rồi hãy yêu em nhé, một ngày nào đó, khi em đủ lớn, nếm trải đủ ngọt bùi của cuộc sống, đi qua hết những chênh vênh, bước qua hết những dông dài, em sẽ trưởng thành trong cả tình yêu. Sẽ có lúc em tưởng chừng như mình có thể sống chẳng cần một ai. Như chờ rồi tình sẽ đến, người đàn ông của cuộc đời em sẽ xuất hiện, nhẹ nhàng hát em nghe một khúc tình ca bình yên và hạnh phúc…

Là hạnh phúc của tình yêu tuổi trưởng thành, chẳng đợi chờ, chẳng hứa hẹn, vì tình yêu tuổi trưởng thành giản dị lắm, âm thầm vun vén cho hạnh phúc, âm thầm sống vì người còn lại. Em biết rằng chúng ta sẽ nắm tay nhau thật chặt ở đoạn đường phía trước.

AnnTheo Girly.vn

Ảnh REDPORCUPINE

NGƯỜI ĐÃ CHIA SẺ

Thấy hay thì share ngay!

BÌNH LUẬN