Người đàn ông ấy không yêu em. Nếu như người đàn ông ấy yêu em, sẽ chẳng bao giờ để em phải chờ đợi trong mòn mỏi như thế. Bởi vì khi con người ta yêu,

 

Người đàn ông ấy không yêu em. Nếu như người đàn ông ấy yêu em, sẽ chẳng bao giờ để em phải chờ đợi trong mòn mỏi như thế.

Bởi vì khi con người ta yêu, sẽ không thể kìm nén nổi nỗi nhớ khi xa.

Thế nhưng vì người ta không yêu, nên để em chờ đợi. Bên em hay không, phút giây nào có quan trọng gì?

Người đàn ông ấy không yêu em, nên em chỉ có thể xếp sau bạn bè người ta. Xếp sau những cuộc vui không thể chối bỏ.

♔ Uℓviỿỿa S.

Xếp sau những cuộc hẹn mà trong lòng em rất mong muốn người ta cũng đưa em đi cùng.

Thế nhưng người ta không yêu, vì vậy khoảng trời riêng người ta giữ lại còn quá lớn. Em chỉ có thể đứng xa mà nhìn về thôi.

Người đàn ông ấy không yêu em, mới hùa theo những dở hơi và dại dột hại người hại mình của em như thế.

Ngoài mặt thì là chiều em hết lòng, thế nhưng thực ra vốn là người ta chẳng quan tâm.

Không yêu thì không xót, hậu quả thế nào, em mới là người gánh chịu. Hai người thấy vui, vậy là đủ rồi.

1957. I believe the model is Carol Linley.

Người ta không yêu, mới có nhiều lý do biến mất trong một ngày như thế. Thời gian dành cho em là cố định, cho bạn bè là cố định không hề phá lệ lấy một lần.

Người ta không yêu, nên mới bỏ mặc em trong những giờ phút quan trọng để bên bạn bè quên đường về.

Người yêu em sẽ không vô tâm vô tư đến mức thấy em không vui là biến mất để lại cho em một khoảng trống.

Người ta không yêu em, thực ra trong lòng em vẫn luôn biết rõ. Con người mà, ai thương mình, ai quan tâm mình, thực ra trong lòng vẫn hiểu rất rõ.

Chỉ là có muốn lừa người lừa mình hay không mà thôi.

Vì một người như thế có đáng hay không? Tự em biết rõ, không đáng, thì bỏ đi.

50 Classy People From The Past Who Remind Us What Cool Really Means! Benevilla…

Khi chia tay một người, chúng ta thường tự nhủ sẽ sống tốt hơn để người đó phải hối tiếc.

Nhưng rồi một lúc nào đó, ta nhận ra rằng, khi một người không còn yêu, họ sẽ chẳng buồn, hối tiếc hay bận tâm gì về ta nữa.

Em lại nghĩ cách mình vượt qua nỗi buồn của bản thân như thế nào? Cũng có lúc yếu đuối tiêu cực, có lúc chán chường mệt mỏi.

Nhiều khi sự tức giận khiến em không thể thở được.

Thế rồi cũng qua, thế rồi cũng nhạt.

Vintage Diner

Rồi sau này nhìn lại, em sẽ thấy mình trẻ con và nông nổi. Đúng là trải nghiệm của một thời huyên náo.

Em nhận ra mình càng cố tìm cách vượt lên nó thì càng bị dìm xuống.

Nhưng thời gian sẽ đẩy nó trôi qua nhanh hơn.

Thì ra xung quanh em, trời vẫn đẹp, cây vẫn xanh, hoa vẫn nở, chim vẫn hót.

 

ST

 

NGƯỜI ĐÃ CHIA SẺ

Thấy hay thì share ngay!

BÌNH LUẬN