Thế nhưng em thật sự đã từng hạnh phúc khi có thể được yêu trọn vẹn từng ngày. Giờ đây em tự thương mình nhưng em tin rồi sẽ có một người tự nguyện thương em.

Người bắt đầu chuyện tình yêu ấy là em và kết thúc nó cũng là em.

Người yêu anh là em rồi người thương em cũng là em.

Thì ra người ta nói không hề sai. Người yêu nhiều mới chính là người chịu tổn thương và khổ đau nhiều nhất.

Nếu như hôm ấy chúng ta không cãi nhau, em cũng không làm chủ được mình mà nói rằng "em thích anh" thì có lẽ mọi chuyện đã khác. Em vẫn nghĩ trên đời có "giá như" thì hẳn mọi chuyện đã tốt đẹp. Ngay từ khi nói ra điều đó, em vẫn không nghĩ rằng anh sẽ đồng ý. Bởi vốn dĩ em không mong đợi kết quả, chỉ là muốn nói ra để bản thân mình đỡ bực tức khó chịu mà thôi. Nhưng rồi khi anh nói anh muốn hẹn hò cùng em, đó là một ngày thật đẹp và là một cái kết thật ngọt ngào ngoài mong đợi.

Ngày chúng ta hẹn hò như những đôi tình nhân khác, em đã nghĩ anh sẽ là bến đỗ cuối cùng của cuộc đời em. Ngoài kia đã có quá nhiều sóng gió và em không muốn tự mình chống lại những mệt mỏi ấy nữa, em muốn được tựa vào ai đó, muốn được cùng một người nắm tay đi về phía trước, muốn được chở che và bình yên. Khi lựa chọn đó là anh, em đã thấy tương lai của chúng ta thật đẹp. Tay anh đủ sức để cầm chặt tay em, vai anh đủ rộng để em tựa vào và em đã nghĩ tình yêu của chúng ta đủ lớn để vượt qua tất cả những sóng gió.

Yêu anh là em, mà tự thương em cũng là em - Ảnh 1.

Nhưng thì ra tình yêu lại là thứ mong manh nhất trên đời, hạnh phúc nhất chính là tình yêu và khổ đau nhất cũng chính là tình yêu. Cả em và anh đều bị cuốn vào những lo lắng của cuộc sống chẳng thể nào tự mình dứt ra được. Em đã ao ước rằng sau mỗi ngày dài mệt mỏi sẽ được ở bên cạnh anh, tựa vào vai anh mà quên hết đi những lo lắng. Thế nhưng rồi chẳng bao lâu bờ vai ấy đã chẳng còn dành riêng cho mình em nữa. Anh bận rộn với công việc, với những cuộc gặp gỡ bạn bè, với đối tác và những buổi liên hoan mà quên mất có một người vẫn đợi anh là em. Anh nói rằng tất cả những gì anh làm là vì tương lai của chúng ta, vì chỉ khi cố gắng anh mới có thể mang lại cho em cuộc sống giàu có và sung túc hơn.

Anh à, là chúng ta đang đi sai hướng, yêu sai cách hay chúng ta không hề hiểu nhau?

Em chẳng mong muốn anh phải vất vả như thế vì em, chẳng hề muốn anh cố gắng vì một cuộc sống giàu có. Bởi vì vật chất chính là thứ mà chẳng bao giờ người ta thấy thỏa mãn. Thế nên em không hề muốn anh cố gắng vì nó. Em chỉ muốn rằng chúng ta ở bên cạnh nhau, yên ổn sống vui vẻ qua ngày.

Dần dần, chúng ta trở nên xa cách. Càng nói chuyện càng thấy có nhiều mâu thuẫn và quan điểm chúng ta khác nhau nhiều hơn. Có phải là vì những ngày mới yêu, người ta chỉ nhìn thấy tình yêu màu hồng, tương lai màu hồng mà bỏ quên đi những điểm xấu của nhau? Hay là vì khi đã có những mâu thuẫn, người ta càng cố gắng tìm kiếm và soi mói những lỗi lầm của nhau chăng?

Khoảng cách của chúng ta thật sự quá lớn khi anh muốn im lặng một thời gian và em đồng ý. Em hiểu rằng một khi đã lựa chọn im lặng, chúng ta dường như chẳng còn cơ hội để bắt đầu lại từ đầu. Thế nhưng em vẫn tự lừa dối bản thân mình và hy vọng. Em nghĩ rằng sau tất cả những khó khăn chúng ta đã vượt qua, sau những tháng ngày ở bên cạnh nhau sẽ khiến cả hai chấp nhận và cố gắng dung hòa những mâu thuẫn. 

Yêu anh là em, mà tự thương em cũng là em - Ảnh 2.

Em đã tin tình yêu sẽ giúp người ta chấp nhận cả những khuyết điểm của đối phương. Em đã đọc đi đọc lại hàng ngàn lần tin nhắn của anh. Chỉ vì em sợ rằng mình sẽ quên mất đi những hạnh phúc cũ mà chỉ nhớ về những lần cãi nhau hay giận hờn. Thế nên em vẫn xem lại những tin nhắn cũ hằng ngày, những lời yêu thương anh đã từng nói và em mong mình sẽ được nghe lại những lời yêu thương ấy.

Thế nhưng mọi thứ chẳng giống như em nghĩ. Chúng ta đã thật sự kết thúc sau khoảng thời gian im lặng ngột ngạt ấy. Em đã không thể lạc quan như mình vẫn nghĩ. Những ngày ấy thật khó khăn, anh im lặng, em im lặng, mọi thứ xung quanh em trở nên mệt mỏi và chán chường. Em đã chẳng thể kiềm chế nổi những cảm xúc của mình mà nói lời chia tay. Anh không níu kéo, em cũng chẳng muốn nói gì thêm. Cái kết dường như đã được định sẵn và chúng ta chẳng thể nào dùng sợi dây tình yêu vốn dĩ đã mong manh vượt qua cơn sóng dữ.

Một mối tình đứt đoạn và kết thúc.        

Chúng ta giờ đây mang tên là người cũ, là người đã từng đi qua đời nhau thôi phải không anh? Thế nhưng em thật sự đã từng hạnh phúc khi có thể được yêu trọn vẹn từng ngày. Giờ đây em tự thương mình nhưng em tin rồi sẽ có một người tự nguyện thương em.

NGƯỜI ĐÃ CHIA SẺ

Thấy hay thì share ngay!

BÌNH LUẬN